Bước vòng quanh khu phố dưới ánh đèn vàng lập lòe, những bóng người vội vàng bước khom mình tránh cơn gió đêm đang táp vào mặt... Gió hoang - cơn gió đi hoang... Tôi nhớ cơn Gió Hoang của tôi vô cùng... Trong tim mỗi người luôn có một khu vườn nhỏ. Nơi đó bình yên và tách rời thực tại. Là nơi ta có thể sống với chính mình, là nơi đi về mỗi lúc mệt mỏi... không phải lo toan về cuộc đời. Nơi đó có một chiếc xích đu lặng im dưới tán cây trẻ quạt... Có bản tay cần hơi ấm một bàn tay... Cũng khoảng thời gian này đây, trong một buổi chiều trời đổ gió. Độ 5 năm về trước hay là hơn tôi cũng chẳng nhớ nữa. Có một cơn Gió hoang đi lạc vào khu vườn trống trong tim tôi. Khẽ đưa chiếc xích đu... khẽ lay đám lá vàng trên cao... Thiên Bình bước vào tim tôi thật nhẹ nhàng. Trong trí nhớ mờ ảo của tôi Thiên Bình như gió - nhẹ nhàng ru mát lòng người. Nhưng lại vô định khó nắm bắt. Đó có lẽ là buổi chiều rực rỡ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi gặp Thiên Bình trên một đồi cỏ xanh rì, anh đứng ở đó, ngược bóng hoàng hôn, làn gió thổi tung mái tóc. Hình dáng cô đơn chênh chao đẹp đến nao lòng. Lúc đó trong tâm trí tôi chỉ có một ý nghĩ dường như mình đã được gặp thiên sứ. Mà thiên sứ thì đâu thể thuộc về riêng tôi, tôi chẳng thể sở hữu anh... Biết vậy nhưng không hiểu sao tôi vẫn vươn tay níu lấy anh, cảm giác như chỉ một lần trong đời thôi... nếu tôi không nắm lấy anh sẽ tan biến, sẽ về với nơi anh thuộc về, cảm giác đó khiến tim tôi đau nhói. Chẳng biết là tôi đã lựa chọn hạnh phúc hay thương đau. Tình đầu của tôi chỉ là thứ tình yêu vay mượn từ người khác, rồi tôi sẽ phải trả lại cho người... Chỉ cần có người... Là đúng hay sai? Khi đánh đổi một vài phút giây Bằng cả một đời thương nhớ...? Có những đêm hai đứa thức trắng, cùng ngồi xích đu dưới bầu trời sao, tôi chỉ yên lặng nghe anh nói. Anh nói với tôi về cuộc sống của mình - nơi tôi có hình dung mãi cũng không tài nào biết được, anh nói về gia đình, về những ước mơ dang dở. - Em nè - Dạ? - Mình chơi một trò chơi nhé! - Trò gì? - Trò leo núi. Tụi mình sẽ thi xem ai trèo được cao hơn! - Gì thế? - Ngọn núi tình yêu của mình ấy... Ngày đó tôi vẫn không hiểu. Trò chơi này anh vẫn luôn thắng tôi, anh luôn là người đi trước dẫn đường cho tôi... đưa tôi qua những ngày bình yên và bão tố. Mà trò leo núi ấy mà. Càng lên cao thì khi rơi xuống càng đau... Suốt thời gian anh ở trong khu vườn của tôi... có người vẫn luôn kiếm tìm anh. Có người nhớ mong anh từng ngày... Rồi đau lòng mà tự tổn thương chính mình. Người thân gia đình trách móc anh, người ta coi anh là kẻ tệ bạc, phá vỡ hôn ước của gia đình, làm tổn thương người yêu thương anh suốt từ thời thơ bé. Anh không nói gì với tôi. Vòng tay vẫn ấm, nụ cười vẫn dịu dàng. Anh ôm nỗi đau cho riêng mình nhưng tôi biết tình yêu này khiến anh đau đớn bởi Thiên Bình sống vì hạnh phúc của người khác chứ không phải là nỗi đau của riêng ai. Anh yêu tôi nhưng cũng chẳng thể đành lòng làm đau những người xung quanh mình. Mâu thuẫn ngày ngày giằng xé trái tim anh. Tôi không đành lòng nhìn anh như vậy, người sai là tôi... Thiên sứ không thể mãi mãi ở đây với tôi. Tôi không được giữ anh cho riêng mình. Chừng đó là quá đủ rồi... Anh sẽ lại đau đớn nữa... tôi sẽ lại làm anh khổ mất thôi. Tôi chẳng bao giờ nói cho anh biết những đêm cô đơn lạnh giá như thế nào, tôi chẳng bao giờ trách anh vì sao lại bó buộc cuộc đời mình vì tôi hiểu hơn ai hết anh mới là người đau nhất. Thiên Bình là gió, chẳng có cơn gió nào hạnh phúc khi không được tự do. Anh nói trước đây anh chấp nhận cuộc sống của mình, làm con chim ở trong lồng... nhưng một lần chú chim đó sổ chuồng... chú cất đôi cánh lần đầu tiên được bay lượn và rồi tìm thấy bảo vật còn quý giá hơn cả mạng sống mình. Nên khi bắt buộc phải quay trở lại chiếc lồng vàng, nỗi đau bị giam cầm càng tê tái hơn... Tôi chỉ có thể âm thầm ấp ủ trái tim anh. Những ngày xa cách trùng trùng cố nghĩ đến nhau mà gượng cười, những đêm nước mắt lăn dài trên má đọc blog của nhau mà gắng gượng vượt qua. Có bình yên nào là vô cùng... Và ta buông tay Anh về với nơi chốn của anh Em về với những đêm dài riêng em Có những thứ mất đi một lần là mất đi mãi mãi Một đêm nước mắt xóa nhòa tất cả, chưa bao giờ trong cuộc đời tôi lại khóc nhiều đến như vậy. Tôi quyết định bước ra khỏi cuộc đời anh. Nói là vì anh cũng được mà vì chính tôi cũng được tôi không cam tâm nhìn anh dằn vặt, tôi không cam tâm ngày ngày nhìn anh xót thương tôi, không cam tâm nhìn anh vì yêu tôi mà đau lòng. Đã không thể mang anh đi thì đành để anh được yên bình với nơi chốn của mình. Có những người cần anh hơn tôi, có người đặt cả mạng sống của mình để níu anh ở lại... có nơi anh suốt đời này không thể bỏ lại... Tôi có tất cả ngoài anh, còn người đó không có anh sẽ mất tất cả... Thượng Đế ơi, con xin trả lại Thiên sứ cho người. Suốt hai năm sau đó, tôi thường xuyên có một giấc mơ: Một con thiên nga trắng muốt bươn đôi cánh bị thương về phía mặt rời Ráng chiều ám máu... Tiếng ca vảng vất, lông vũ tả tơi • Gửi từ Thao Le • Truyện ngắn: Nỗi nhớ nào cho em? Đến bao giờ, trong những bộn bề những nỗi nhớ về chị ấy, anh dành cho em, dẫu chỉ là một nỗi nhớ nhỏ nhoi thôi? “Một bước, em đã bước một bước thật dài để tạo nên khoảng cách giữa hai chúng ta… Hai bước…rồi ba bước …, em sẽ bước thật nhiều bước như thế nữa để khoảng cách ấy xa và dài hơn… Và… em sẽ chỉ dừng lại khi khoảng cách ấy đủ lớn để em không thể nhìn thấy anh, để em có thể quên được anh…. My love Anh đã từng hỏi em rằng tại sao em lại yêu anh, khi biết rằng trong tim anh tồn tại một vết thương quá lớn. Em cũng đã từng hỏi mình như thế? Nhưng tình yêu, nếu tìm được câu trả lời, em đã chẳng yêu anh. Em đã yêu anh từ khi trong tim anh tồn tại hình bóng của chị ấy. Người ta thường nói, những cặp sinh đôi luôn có sự tương thông tâm ý, không ngờ trong tình yêu cũng thế. Tiếc rằng người anh chọn là chị ấy, không phải em. Em đã bước đi, đã chọn cách rời khỏi nơi ấy để kết thúc một mối tình đơn phương, vô vọng. Vậy mà, tại sao cuộc đời lại trói buộc chúng ta đến cùng như thế? Chị ấy ra đi trong nỗi đau đến đỉnh điểm của anh, ra đi trong sự bàng hoàng của em, cùng những ai yêu mến chị ấy. Em trở về, và bắt gặp anh trong nỗi thê lương không thể cứu vãn. Một lần nữa, em không thể bắt buộc trái tim mình bước đi, quay lưng lại với anh… Nếu khi ấy, em không đặt tay lên đôi vai thoạt vẻ cứng rắn nhưng đầy run rẩy của anh, nếu khi ấy em không nhìn thẳng vào đôi mắt đầy thảng thốt của anh, nói lên những lời an ủi thì có lẽ em đã có thể bước đi, có thể trở về vị trí vốn dĩ thuộc về em. Em chưa từng trách anh, chỉ trách bản thân mình quá tham lam mà thôi. Vì con tim anh cũng nhỏ bé như trái tim em vậy, và vì một lẽ, hình ảnh chị ấy đã khắc quá sâu trong tâm trí anh. Em đã huyễn hoặc chính bản thân mình khi bước đi bên anh trong suốt những năm qua, em đã tin rồi sẽ có một ngày anh nhận ra rằng bên anh là em chứ không phải chị ấy. Nhưng em đã không thể đợi được nữa đâu anh. Em không thể ép mình kiên định như thế nữa, khi anh buột miệng thốt lên câu nói “Sao tay em lại lạnh thế, chẳng còn ấm như trước kia?”. Tay em…luôn buốt giá như thế anh ạ! Em không thể ép bản thân mình thêm kiên định khi trong cơn say, cái tên anh thốt lên đau đớn lại là tên chị. Em không thể ép bản thân mình kiên định nữa khi trong vô thức anh muốn thấy em vẽ tranh. Anh à, em là nghệ sĩ piano, chị ấy mới là một họa sĩ. Em phải làm người thế thân đến bao giờ hả anh? Cùng một gương mặt, cùng một giọng nói, cùng một bóng hình, nhưng chị ấy và em là hai tâm hồn khác nhau, anh có hiểu? Đến lúc này, em thừa nhận mình thất bại, em không thể yêu anh như lời em đã hứa với chính bản thân mình, em không thể đi đến cuối cùng với anh, em không thể đứng bên anh khi trong anh chỉ ngập tràn bóng hình chị ấy. Em sẽ đi, sẽ bước thật xa khỏi cuộc đời anh, bước ra xa khỏi những quẩn quanh khiến em không còn là chính mình. Tạm biệt anh, Hãy nguyện cầu cho em sẽ quên được anh nhé!” Anh lại lặng yên ngồi đọc những dòng thư đẫm nước mắt ấy. Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu lại cầm trên tay bức thư cô để lại trước khi thực hiện lời cô nói: Bước ra xa cuộc đời anh, một lần và mãi mãi. Cô đã đi thật xa, dường như chẳng còn tồn tại trên thế giới này. Sunday, May 15, 2016
Blog Radio: Có cơn gió nào ngang qua nỗi nhớ
Bước vòng quanh khu phố dưới ánh đèn vàng lập lòe, những bóng người vội vàng bước khom mình tránh cơn gió đêm đang táp vào mặt... Gió hoang - cơn gió đi hoang... Tôi nhớ cơn Gió Hoang của tôi vô cùng... Trong tim mỗi người luôn có một khu vườn nhỏ. Nơi đó bình yên và tách rời thực tại. Là nơi ta có thể sống với chính mình, là nơi đi về mỗi lúc mệt mỏi... không phải lo toan về cuộc đời. Nơi đó có một chiếc xích đu lặng im dưới tán cây trẻ quạt... Có bản tay cần hơi ấm một bàn tay... Cũng khoảng thời gian này đây, trong một buổi chiều trời đổ gió. Độ 5 năm về trước hay là hơn tôi cũng chẳng nhớ nữa. Có một cơn Gió hoang đi lạc vào khu vườn trống trong tim tôi. Khẽ đưa chiếc xích đu... khẽ lay đám lá vàng trên cao... Thiên Bình bước vào tim tôi thật nhẹ nhàng. Trong trí nhớ mờ ảo của tôi Thiên Bình như gió - nhẹ nhàng ru mát lòng người. Nhưng lại vô định khó nắm bắt. Đó có lẽ là buổi chiều rực rỡ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi gặp Thiên Bình trên một đồi cỏ xanh rì, anh đứng ở đó, ngược bóng hoàng hôn, làn gió thổi tung mái tóc. Hình dáng cô đơn chênh chao đẹp đến nao lòng. Lúc đó trong tâm trí tôi chỉ có một ý nghĩ dường như mình đã được gặp thiên sứ. Mà thiên sứ thì đâu thể thuộc về riêng tôi, tôi chẳng thể sở hữu anh... Biết vậy nhưng không hiểu sao tôi vẫn vươn tay níu lấy anh, cảm giác như chỉ một lần trong đời thôi... nếu tôi không nắm lấy anh sẽ tan biến, sẽ về với nơi anh thuộc về, cảm giác đó khiến tim tôi đau nhói. Chẳng biết là tôi đã lựa chọn hạnh phúc hay thương đau. Tình đầu của tôi chỉ là thứ tình yêu vay mượn từ người khác, rồi tôi sẽ phải trả lại cho người... Chỉ cần có người... Là đúng hay sai? Khi đánh đổi một vài phút giây Bằng cả một đời thương nhớ...? Có những đêm hai đứa thức trắng, cùng ngồi xích đu dưới bầu trời sao, tôi chỉ yên lặng nghe anh nói. Anh nói với tôi về cuộc sống của mình - nơi tôi có hình dung mãi cũng không tài nào biết được, anh nói về gia đình, về những ước mơ dang dở. - Em nè - Dạ? - Mình chơi một trò chơi nhé! - Trò gì? - Trò leo núi. Tụi mình sẽ thi xem ai trèo được cao hơn! - Gì thế? - Ngọn núi tình yêu của mình ấy... Ngày đó tôi vẫn không hiểu. Trò chơi này anh vẫn luôn thắng tôi, anh luôn là người đi trước dẫn đường cho tôi... đưa tôi qua những ngày bình yên và bão tố. Mà trò leo núi ấy mà. Càng lên cao thì khi rơi xuống càng đau... Suốt thời gian anh ở trong khu vườn của tôi... có người vẫn luôn kiếm tìm anh. Có người nhớ mong anh từng ngày... Rồi đau lòng mà tự tổn thương chính mình. Người thân gia đình trách móc anh, người ta coi anh là kẻ tệ bạc, phá vỡ hôn ước của gia đình, làm tổn thương người yêu thương anh suốt từ thời thơ bé. Anh không nói gì với tôi. Vòng tay vẫn ấm, nụ cười vẫn dịu dàng. Anh ôm nỗi đau cho riêng mình nhưng tôi biết tình yêu này khiến anh đau đớn bởi Thiên Bình sống vì hạnh phúc của người khác chứ không phải là nỗi đau của riêng ai. Anh yêu tôi nhưng cũng chẳng thể đành lòng làm đau những người xung quanh mình. Mâu thuẫn ngày ngày giằng xé trái tim anh. Tôi không đành lòng nhìn anh như vậy, người sai là tôi... Thiên sứ không thể mãi mãi ở đây với tôi. Tôi không được giữ anh cho riêng mình. Chừng đó là quá đủ rồi... Anh sẽ lại đau đớn nữa... tôi sẽ lại làm anh khổ mất thôi. Tôi chẳng bao giờ nói cho anh biết những đêm cô đơn lạnh giá như thế nào, tôi chẳng bao giờ trách anh vì sao lại bó buộc cuộc đời mình vì tôi hiểu hơn ai hết anh mới là người đau nhất. Thiên Bình là gió, chẳng có cơn gió nào hạnh phúc khi không được tự do. Anh nói trước đây anh chấp nhận cuộc sống của mình, làm con chim ở trong lồng... nhưng một lần chú chim đó sổ chuồng... chú cất đôi cánh lần đầu tiên được bay lượn và rồi tìm thấy bảo vật còn quý giá hơn cả mạng sống mình. Nên khi bắt buộc phải quay trở lại chiếc lồng vàng, nỗi đau bị giam cầm càng tê tái hơn... Tôi chỉ có thể âm thầm ấp ủ trái tim anh. Những ngày xa cách trùng trùng cố nghĩ đến nhau mà gượng cười, những đêm nước mắt lăn dài trên má đọc blog của nhau mà gắng gượng vượt qua. Có bình yên nào là vô cùng... Và ta buông tay Anh về với nơi chốn của anh Em về với những đêm dài riêng em Có những thứ mất đi một lần là mất đi mãi mãi Một đêm nước mắt xóa nhòa tất cả, chưa bao giờ trong cuộc đời tôi lại khóc nhiều đến như vậy. Tôi quyết định bước ra khỏi cuộc đời anh. Nói là vì anh cũng được mà vì chính tôi cũng được tôi không cam tâm nhìn anh dằn vặt, tôi không cam tâm ngày ngày nhìn anh xót thương tôi, không cam tâm nhìn anh vì yêu tôi mà đau lòng. Đã không thể mang anh đi thì đành để anh được yên bình với nơi chốn của mình. Có những người cần anh hơn tôi, có người đặt cả mạng sống của mình để níu anh ở lại... có nơi anh suốt đời này không thể bỏ lại... Tôi có tất cả ngoài anh, còn người đó không có anh sẽ mất tất cả... Thượng Đế ơi, con xin trả lại Thiên sứ cho người. Suốt hai năm sau đó, tôi thường xuyên có một giấc mơ: Một con thiên nga trắng muốt bươn đôi cánh bị thương về phía mặt rời Ráng chiều ám máu... Tiếng ca vảng vất, lông vũ tả tơi • Gửi từ Thao Le • Truyện ngắn: Nỗi nhớ nào cho em? Đến bao giờ, trong những bộn bề những nỗi nhớ về chị ấy, anh dành cho em, dẫu chỉ là một nỗi nhớ nhỏ nhoi thôi? “Một bước, em đã bước một bước thật dài để tạo nên khoảng cách giữa hai chúng ta… Hai bước…rồi ba bước …, em sẽ bước thật nhiều bước như thế nữa để khoảng cách ấy xa và dài hơn… Và… em sẽ chỉ dừng lại khi khoảng cách ấy đủ lớn để em không thể nhìn thấy anh, để em có thể quên được anh…. My love Anh đã từng hỏi em rằng tại sao em lại yêu anh, khi biết rằng trong tim anh tồn tại một vết thương quá lớn. Em cũng đã từng hỏi mình như thế? Nhưng tình yêu, nếu tìm được câu trả lời, em đã chẳng yêu anh. Em đã yêu anh từ khi trong tim anh tồn tại hình bóng của chị ấy. Người ta thường nói, những cặp sinh đôi luôn có sự tương thông tâm ý, không ngờ trong tình yêu cũng thế. Tiếc rằng người anh chọn là chị ấy, không phải em. Em đã bước đi, đã chọn cách rời khỏi nơi ấy để kết thúc một mối tình đơn phương, vô vọng. Vậy mà, tại sao cuộc đời lại trói buộc chúng ta đến cùng như thế? Chị ấy ra đi trong nỗi đau đến đỉnh điểm của anh, ra đi trong sự bàng hoàng của em, cùng những ai yêu mến chị ấy. Em trở về, và bắt gặp anh trong nỗi thê lương không thể cứu vãn. Một lần nữa, em không thể bắt buộc trái tim mình bước đi, quay lưng lại với anh… Nếu khi ấy, em không đặt tay lên đôi vai thoạt vẻ cứng rắn nhưng đầy run rẩy của anh, nếu khi ấy em không nhìn thẳng vào đôi mắt đầy thảng thốt của anh, nói lên những lời an ủi thì có lẽ em đã có thể bước đi, có thể trở về vị trí vốn dĩ thuộc về em. Em chưa từng trách anh, chỉ trách bản thân mình quá tham lam mà thôi. Vì con tim anh cũng nhỏ bé như trái tim em vậy, và vì một lẽ, hình ảnh chị ấy đã khắc quá sâu trong tâm trí anh. Em đã huyễn hoặc chính bản thân mình khi bước đi bên anh trong suốt những năm qua, em đã tin rồi sẽ có một ngày anh nhận ra rằng bên anh là em chứ không phải chị ấy. Nhưng em đã không thể đợi được nữa đâu anh. Em không thể ép mình kiên định như thế nữa, khi anh buột miệng thốt lên câu nói “Sao tay em lại lạnh thế, chẳng còn ấm như trước kia?”. Tay em…luôn buốt giá như thế anh ạ! Em không thể ép bản thân mình thêm kiên định khi trong cơn say, cái tên anh thốt lên đau đớn lại là tên chị. Em không thể ép bản thân mình kiên định nữa khi trong vô thức anh muốn thấy em vẽ tranh. Anh à, em là nghệ sĩ piano, chị ấy mới là một họa sĩ. Em phải làm người thế thân đến bao giờ hả anh? Cùng một gương mặt, cùng một giọng nói, cùng một bóng hình, nhưng chị ấy và em là hai tâm hồn khác nhau, anh có hiểu? Đến lúc này, em thừa nhận mình thất bại, em không thể yêu anh như lời em đã hứa với chính bản thân mình, em không thể đi đến cuối cùng với anh, em không thể đứng bên anh khi trong anh chỉ ngập tràn bóng hình chị ấy. Em sẽ đi, sẽ bước thật xa khỏi cuộc đời anh, bước ra xa khỏi những quẩn quanh khiến em không còn là chính mình. Tạm biệt anh, Hãy nguyện cầu cho em sẽ quên được anh nhé!” Anh lại lặng yên ngồi đọc những dòng thư đẫm nước mắt ấy. Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu lại cầm trên tay bức thư cô để lại trước khi thực hiện lời cô nói: Bước ra xa cuộc đời anh, một lần và mãi mãi. Cô đã đi thật xa, dường như chẳng còn tồn tại trên thế giới này.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment